TỰ DO TÔN GIÁO & TỰ DO ĐÀN ÁP TÔN GIÁO (ANTI CHRIST)

SÀI GÒN cách TÒA THÁNH TÂY NINH chỉ có 99km. Điện Ngọc Hoàng với tôn chỉ Tam giáo Đồng nguyên mang hình thức ngôi chùa xưa chỉ là bước đệm; còn nơi Đức Thượng đế chọn làm Bạch Ngọc Kinh tại thế chính là Thánh địa Tây Ninh. Khai minh Đại Đạo từ 1926, đến nay mới có 100 năm nhưng gặp biết bao sự đàn áp. Từ thực dân Pháp đến các chính quyền đều sợ một thế lực mới nên tìm cách không cho tôn giáo Cao Đài phát triển. Thực dân Pháp đóng cửa Tòa Thánh, còn các chính quyền Việt nam cố lồng người của họ vào để nắm quyền lèo lái. Tệ nhất là sau 1975, chính quyền xóa bỏ bản hiến chương của tôn giáo Cao Đài, tịch thu tất cả tư liệu sử Đạo và tìm đủ cách để lủng đoạn, thay đổi những gì gọi là bí pháp của Đạo. Họ nghĩ họ thật khôn ngoan khi cố làm mất đức tin của tín đồ. Họ không hiểu hay cố quên rằng nhân nghĩa sớm hay muộn luôn luôn thắng bạo tàn.

- Phật giáo tuy suy tàn trên Ấn Độ, nơi Đức Phật Thích Ca sinh ra, nhưng sau đó phát triển trên khắp thế giới.

- Đức Jesus-Christ  chỉ chọn được 12 tông đồ, chưa kịp thành lập giáo hội đã bị treo cổ. Nhưng sau đó, Thiên Chúa giáo phát triển khắp năm châu không thế lực nào ngăn cản nỗi.

Tôn giáo ISLAM (Hồi giáo) ra đời vào thế kỷ thứ 7 tại bán đảo Ả Rập, do nhà tiên tri Muhammad sáng lập. Đạo Hồi chỉ tôn thờ Allah Đấng Tối Cao, Đấng Duy Nhất (tiếng Ả Rập: الله Allāh). Trong tiếng Ả Rập, Islam có nghĩa là "vâng mệnh, quy phục Thượng Đế". Người theo Islam, trong tiếng Ả Rập gọi là Muslim.

*Danh từ « Hồi giáo » xuất xứ từ dân tộc Hồi Hột. Hồi Hột là nước láng giềng phương bắc của Trung Quốc từ năm 616 đến 840. Gọi Hồi giáo là thiếu chính xác, chỉ do thói quen.

Muhammad chào đời vào ngày 29 tháng 8 năm 570 sau Công nguyên ở Mecca, Thánh Muhammad (saw) không được biết mặt cha. Cha ông, lâm bệnh và từ trần vài tuần trước khi ông ra đời. Mẹ ông qua đời một cách đột ngột lúc ông lên sáu. Tuổi gần 40,  ông thường có vẻ trầm tư mặc tưởng, và hay đi đến núi Nur (núi "Ánh Sáng") ở ngoại ô Mecca, vào động Hira tham thiền nhập định theo lối tu khổ hạnh. Vào một đêm cuối tháng 9 âm lịch Ả Rập (tháng Ramadan), tại động Hira, một tạo vật bằng ánh sáng hiện ra và nói ý rằng: “Hãy đứng dậy đi, mi là bậc Đạo sư của Thượng Đế, hãy đi ra và kêu khóc nhân danh Chúa”.

Vất vả trong mấy năm trời truyền đạo Thánh Muhammad có 30 môn đồ. Nhưng khi ông tụ tập được những người khác xung quanh mình thì sự đàn áp dữ dội bùng nổ với những cuộc tra tấn khủng khiếp mà da thịt con người hầu như không chịu nổi. Người ta xé tan đám tín đồ của ông ra từng mảnh, quẳng họ lên những cái cọc xuyên, đặt họ dưới cát nóng bỏng mặt ngửa lên hướng về mặt trời Ả rập, trên ngực dằn những tảng đá nặng trĩu, người ta ra lệnh cho họ chối bỏ Thượng Đế và bậc Đạo sư, thế mà các môn đồ lại thì thào trước khi chết: “Chỉ có một Thượng Đế duy nhất và Mahummad chính là bậc Đạo sư”. Một người Hồi giáo chưa bao giờ biết xấu hổ khi quì xuống cầu nguyện mặc dù xung quanh mình là những kẻ chế nhạo và thù ghét bậc Đạo sư. Ta hãy xem đức tin đã thắng lướt được mọi sự sợ chết. Một tín ngưỡng như thế phải vươn cao hơn, dù số tín đồ hiện nay đã đến 1,5 tỷ.

SUY NIỆM 1: Trong mọi tín ngưỡng đều có nhiều khiếm khuyết; trong phép thực hành của mọi người đều có những sai lầm. Các tín đồ vô minh thường hành động sai trái trong khi các bậc Đạo sư nói lên sự thật. Vậy thì ta hãy xét đoán một tôn giáo dựa theo những phần tử cao cả nhất chứ không dựa theo những phần tử tồi tệ nhất; nhiên hậu ta mới học được cách yêu thương lẫn nhau như anh em một nhà và không thù ghét lẫn nhau như kẻ ngu tín và cuồng tín.

KHÔNG CÓ SỰ PHÂN BIỆT NÀO GIỮA CÁC BẬC ĐẠO SƯ. Mọi bậc Đạo sư đều bắt nguồn từ Thượng Đế, mỗi vị đều được biệt phái tới cho dân tộc của chính mình và làm phần việc của chính mình.

…”Phi Hữu là tấm gương vũ trụ chỉ là sự phản ánh và con người.

Chỉ là phàm ngã được ẩn giấu trong đó giống như con mắt ẩn giấu trong sự phản chiếu.

Ngươi là con mắt trong sự phản chiếu, còn Ngài (Thượng Đế) là ánh sáng của con mắt.

Nhờ vào con mắt ấy thì Thiên nhãn mới tự soi chiếu mình.

Thế giới là con người và con người cũng là thế giới”.

Chúng ta hãy lắng nghe làm thế nào mà vào thế kỷ thứ 13 thuyết Sufi của ISLAM đã dạy sự thật về tiến hóa mà Darwin mới khám phá vào thế kỷ thứ 19.

“Tôi chết đi từ khoáng vật để trở thành một cái cây.

Tôi chết đi từ cái cây để xuất hiện trở lại trong một con thú.

Tôi chết đi từ con thú và trở thành một con người.

Vậy thì tại sao tôi phải sợ? Khi mà bằng cách chết đi tôi lại tăng trưởng kém hơn hay sao?

Lần tới thì tôi sẽ chết đi từ con người.

Để cho tôi có thể chắp cánh bay lên thành một thiên thần.

Từ thiên thần tôi cũng phải tìm cách tiến lên nữa, “vạn vật đều sẽ hủy diệt ngoại trừ Thánh dung của Ngài.

Một lần nữa tôi sẽ bay lên mở đường vượt qua các thiên thần.

Tôi sẽ trở thành cái điều mà có tưởng tượng cũng không hình dung được.

Thế rồi mong sao tôi sẽ trở thành con số không, con số không đối với sợi dây của hạc cầm.

Đã vang vọng nói với tôi: “Thật vậy, chúng ta sẽ trở về với Ngài” .