(Đức Hộ Pháp thuyết Đạo tại Đền Thánh giờ Tý ngày 24-5-Mậu Tý (30-6-1948)

“ Bần Đạo nhớ khi lên mở Hội Thánh Ngoại Giáo, Đức Chí Tôn cho vị Phối Sư Hương Lự của chúng ta đây được thông công cùng Ngài, nhờ nghe, nhờ thấy đặng truyền Pháp cho Bần Đạo. Khi nọ, Chí Tôn biểu Bần Đạo lại kệ bàn viết có sắp một dãy nhựt trình đặng rút ra 2 tờ. Ngài lại dạy chị chúng ta là Bà Phối Sư Bảy đứng bắt Ấn. Kế Bần Đạo trải 2 tờ nhựt trình sau lưng mà bà chị vẫn không biết. Tới lúc bắt Ấn rồi, Bần Đạo thưa: “Đã trải rồi”, tức thì bà chị nhảy ngược lại, đạp 2 tờ nhựt trình. Bần Đạo không hiểu nghĩa gì? Đức Chí Tôn bảo coi 2 chân có đạp cái gì? Bần Đạo coi chân trước giở lên là hình Tưởng Giới Thạch, đạp ngay trên đầu. Còn cẳng sau Bần Đạo biểu nhón lên coi thì thấy hình Rosevelt, quan Tổng Thống nước Mỹ, đạp ngay ngực và miệng.

Đức Chí Tôn nói với Bần Đạo rằng: “Một ngày kia Trung Hoa sẽ thờ phượng Đạo đáo để, còn nước Mỹ sẽ lãnh trách nhiệm đi truyền giáo toàn cầu”. Ngày nay, chúng ta thấy tưởng chừng như Chí Tôn khiến mấy vị phóng viên bên Mỹ đến lấy hình trọn vẹn của Đạo, đủ cả chi tiết kinh luật, đem về xứ để truyền bá thì mấy vị nầy chẳng khác chi như đức Tam Tạng ngày xưa đến Ấn Độ thỉnh kinh. Bần Đạo dám chắc sự bí mật mà Bần Đạo thấy Chí Tôn hành pháp buổi nọ đã kết liểu ngày hôm nay .Ấy vậy chúng ta phải chịu nhọc một chút để nghinh tiếp họ trong buổi lễ hôm nay.

Bần Đạo tưởng khi những người có mặt ngồi tại đây hầu lễ nầy, biết chừng đâu cũng có được hạnh phúc như đi truyền giáo qua bên Mỹ sau nầy mà chớ.

Bần Đạo để lời cảm ơn toàn cả nam nữ và cái bí pháp ấy chúng ta sẽ thấy Chí Tôn làm thành tướng trong thời gian ngắn ngủi sau đây.”

Lời tiên tri đã ứng hiện nửa phần (1948-2016).

Sau cuộc chiến Việt Nam kết thúc năm 1975, đến nay, đã có độ bốn triệu người Việt sinh sống ở nước ngoài và 1 triệu 700 ngàn người Việt đang sinh sống trên đất Mỹ. Sự kiện các dân di cư tị nạn khi ra khỏi nước đã mang theo niềm tin tôn giáo và văn hóa của mình là một sự kiện đã xảy ra từ lâu trong lịch sử nhân loại. Cộng Đồng người Việt ở Hải Ngoại tồn tai 40 năm, mỗi ngày mỗi thêm vững mạnh về đủ mọi phương diện. Theo Tiến sĩ sử học Phạm Cao Dương, Cộng đồng hải ngoại của Việt nam trẻ trung năng động, có nhiều khả năng phát triển hơn nhờ đã hình thành và phát triển trong những quốc gia tân tiến nhất trên thế giới … Chúng ta đã có khá đông các chuyên viên trí thức thượng thặng từ các khoa học gia, các giáo sư đại học, các học giả hiện đang phục vụ trong các trung tâm, các viện nghiên cứu bậc nhất trên thế giới để góp sự hiện diện của mình với các sắc tộc khác. Chúng ta cũng đã có những chỉ huy cao cao cấp trong quân đội, kể cả tướng lãnh. Chúng ta cũng có những chỉ huy trưởng khu trục hạm tối tân nhất của Hải Quân Hoa Kỳ.Trong địa hạt chính trị, người Việt nay cũng đã đi rất sâu và rất cao trong hệ thống chính quyền của nhiều nước. Nhiều người trẻ cũng đã xuất hiện và đã thành công xuất sắc. Họ thông thạo ngôn ngữ, được học, được sống và hiểu biết về xã hội nơi họ đang cư ngụ. Sự hình thành của Cộng đồng Việt Nam Hải Ngoại coi như thành phần thứ hai của dân tộc là một cơ hội ngàn năm một thuở chúng ta có được, sau khi người dân Việt Nam đã phải trải qua nhiều năm dài đầy chiến tranh, đau thương, chết chóc và bất hạnh. Tuy không có được một lãnh thổ duy nhất, một chính quyền chung nhưng Cộng đồng gồm những con người có chung một lịch sử, một nguồn gốc, đã ra đi trong cùng một hoàn cảnh, một thời điểm. Nói một cách khác, Cộng đồng đã trở thành một Siêu Quốc gia Việt Nam; tuy không có lãnh thổ, không có chính quyền, không có thủ đô nhưng tất cả đều nằm sâu thẳm trong lòng mọi người dân của nó. Một siêu quốc gia như vậy thích hợp hơn với sinh hoạt quốc tế trong thời hiện tại, thời mà biên giới giữa các nước đã mờ dần trước sự phát triển chung của cả nhân loại… Cộng đồng đã khơi lại được mạch sống nhưng phát triển bền vững hay không tùy thuộc ở chính chúng ta. Chúng ta sẽ coi quyền lực, danh lợi tiền bạc của cá nhân hay phe nhóm là trọng hay sự tồn vong của cả dân tộc là trọng? Đó là tùy thuộc Cộng đồng Việt Nam Hải Ngoại ở các nước Hoa Kỳ, Canada, Pháp, Úc... Những người dân đang sống trên đất mẹ Việt nam khó mà làm được điều này vì dù có muốn họ cũng bị kềm kẹp, bức hại không được phép làm và cũng vì tất cả đều đã  quá mòn mỏi, xơ cứng nếu không nói là kiệt lực vì bị áp bức quá lâu…”